Không spam,nói tục,chửi thề nếu bạn là người có văn hoá
a điểm chính xác nơi cô gái bị dìm chết phải không?
Không chút do dự, anh chàng bác sĩ khẳng định ngay. Giọng nói của anh đã thay đổi, trở nên trầm hơn.
- Tôi cùng với trợ lý Peter đã tới phía nam Portland để lấy tối đa các mẫu nước của các hồ ao và sông cách sông Tualatin dưới 30km. Cuối cùng thì việc so sánh các mẫu tảo đã cho kết quả. Tôi đã tìm thấy loại nước mà nạn nhân hít vào. Đó là nước của 1 cái ao rất nhỏ ở phía đông nam Stafford.
Brolin không nói được gì. Đầu tiên anh thất vọng nhưng giờ đây anh bị bất ngờ. Công việc cần cù của 2 nhân viên phòng thí nghiệm trong khoảng thời gian ngắn lại rất quan trọng.
- Nhưng…chắc chắn chứ? Anh ấp úng.
- Đáng tin đến 95%.
- Tuyệt vời, Carl ạ, cậu làm việc tốt lắm, thật đấy, giờ thì cố nghỉ ngơi 1 chút đi, các cậu rất xứng đáng.
- Quả là tôi không hề ngủ suốt đêm qua. Chúng tôi đã đi lấy mẫu cả ngày hôm qua đến tận tối, rồi phân tích tất cả cho đến tận chiều nay. Chúng tôi rất may mắn khi tới đúng cái ao ấy. Đó là một nơi hẻo lánh giữa rừng, một chấm nhỏ trên bản đồ của vùng. Tôi sẽ chuẩn bị cho cậu 1 hồ sơ đầy đủ cùng với các kết luận của tôi.
- Hãy ngủ lấy vài giờ đi đã, hồ sơ có thể đợi đến mai. Nhưng cho tôi tên cái ao đi, tôi muốn đến nhìn qua 1 lượt.
Brolin đặt máy xuống sau khi chúc mừng Carl Dimestro thêm 1 lần nữa vì công việc mà anh đã hoàn thành. Anh suy nghĩ rất nhanh, hết hợp năng lực về tội phạm học của mình với những gì anh biết về vụ án đang điều tra.
Cái xác đã được chuyển từ 1 nơi tới 1 nơi khác đó chính là lý do vì sao không có nấm rêu trên môi, nước sông đã làm trôi chúng.
Không phải ngẫu nhiên mà hung thủ di chuyển xác nạn nhân. 1 kẻ sát nhân không thể làm điều đó mà không có lý do xác đáng. Nếu như hắn đã dìm chết cô gái trong 1 cái ao nơi không người qua lại, tại sao hắn lại chấp nhận rủi ro, chuyển xác qua chặng đường nhiều km để vứt xuống 1 con sông khác, tức là mạo hiểm hơn nhiều? Tại sao không để xác lại ở chính cái ao đó, ở giữa rừng nơi sẽ rất lâu sau mới có thể có người phát hiện ra?
Bởi vì có mối liên hệ cái ao với hung thủ! Bởi vì người ta có thể gắn kết cái ao với hung thủ.
Đó là một hướng không nên bỏ qua.
Joshua Brolin đứng dậy, cầm lấy áo vest và bấm 4 số của tổng đài. Phòng điều tra tội phạm. 1 phụ nữ nhấc máy trả lời.
- Cathy, thanh tra Brolin đây. Hãy báo cho cảnh sát trưởng quận Clackamas rằng tôi sẽ tới gặp họ, hãy đề nghị họ cho 1 chiếc xe đón tôi ở lối vào Staffford. Cảm ơn Cathy.
Anh vừa tìm ra một hướng. Một hướng dẫn anh tới hiện trường, đó chính là điều anh thiếu khi ở FBI. Có lẽ một ngày nào đó anh sẽ nhìn nhận thất bại ở Vụ như điều tốt nhất đã xảy đến với anh.
Cuộc điều tra đang tiến triển, và Brolin ngập tràn háo hức khi bước ra khỏi phòng làm việc. Cảm giác đang đi đúng hướng, sẽ có điều gì đó xảy ra, khiến anh thêm hào hứng. Anh không hề nghi ngờ về những sự kiện sẽ diễn ra. Một nỗi kinh hoàng đang từ từ nảy sinh.
***
Hoảng hốt, Juliette ngọ nguậy điên cuồng, uốn cong người rồi trườn kiểu giật giật để rút mình càng nhanh càng tốt ra khỏi cái hốc nơi cô đang bị kẹt. Ai đó đi lại phía sau lưng cô.
Trong vài giây, cô lấy lại tư thế nằm, đầu đã ra khỏi cái hốc tối tăm. Cô xoay người lại ngay lập tức và nhận ra một cái bóng lớn bao trùm lên cô và đang quan sát cô. Ánh sáng yếu ớt khiến cô không thể nhìn rõ những đường nét chính xác của người đó, nhưng cô cảm thấy ánh mắt của hắn trên người mình.
- Thường thì tôi không bao giờ chọn họ như thế này, một giọng nói chậm và mạnh mẽ vang lên.
Juliette không động đậy vì sợ hãi, cô thậm chí không nghĩ đến chuyện chạy trốn.
- Nhưng cô bạn mới nhất mà tôi có ở đây không trong trắng.
Hắn nhấn mạnh từ “cô bạn“ như thể từ này vô cùng quan trọng.
- Ồ, đó là lỗi của tôi, tôi biết rồi. Lẽ ra tôi không được vơ gái ở bất kỳ đâu. Đi tán tỉnh ở bến xe của hộp đêm thì đừng mong gặp được một đứa con gái ngoan. Chắc chắn rồi.
Lần đầu tiên kể từ khi hắn ở trong căn phòng với cô, Juliette dám rời mắt khỏi hắn để nhìn vật dài dài phía sau hắn. Một cái thang. Một cái thang thả xuống từ miệng cửa trên trần, cách nền phải đến 2 mét.
- Với em, tôi chỉ biết là không giống như thế. Bọn mình biết nhau rồi mà, tôi nghĩ em là 1 cô gái ngoan.
Juliette cảm thấy nghẹn trong họng, nhưng cô vẫn cố nói. Cô phải tranh thủ thời gian, tên này điên thật rồi, cô tin chắc rằng không nên để hắn nói 1 mình. Cô nói chậm, phát âm khó khăn bằng giọng khản đặc:
- Anh…muốn… gì?
Cái bóng đứng thẳng dậy 1 cách nhẹ nhàng nhưng rất nhanh nhẹn, như thể hắn bị bất ngờ vì sinh vật trước mặt hắn lại nói được.
- Cô em biết rồi đấy, hắn đáp sau vài giây, như tôi đã nói với em trên inte, tôi rất muốn khám phá em.
Juliette giật mình. Đầu óc cô rối tinh với hàng chục ý nghĩ, hình ảnh và nhiều thứ lẫn lộn. Rồi 1 cái tên hiện lên trong cô.
Oberon.
- Em không phải lúc nào cũng tử tế với tôi, hắn nói bằng giọng ra vẻ trịch thượng, nhưng chúng ta sắp sửa được lỗi đó.
Hắn nhẹ nhàng tiến lại gần. Juliette co quắp người ép sát vào tường.
- Không, không, không, hắn nói và lắc lắc đầu vẻ trịnh trọng. Phải ngoan ngoãn thì tôi mới tử tế được. Nếu không tôi sẽ phải trừng phạt em.
Giọng nói của hắn chính là giọng nói của gã đàn ông muốn chở cô về nhà khi cô ra khỏi nhà Camelia. Nhưng khi đó, hắn muốn tán tỉnh, còn bây giờ, giọng hắn nửa đe dọa, nửa điên khùng. Rõ ràng đây chỉ là 1 người. Cũng dáng người thể thao đó và giọng nói tương tự.
Hắn cúi xuống và nắm lấy 2 vai cô. Juliette cảm thấy mùi nước hoa dùng sau khi cạo râu xộc vào mũi.
- Cứ để yên, tôi sẽ không hại gì em.
Trong khoảnh khắc, hắn nhấc cô lên và kéo về phía thang. Juliette định giẫy giụa nhưng có điều gì đó trong giọng nói của hắn khiến cô không làm thế.
Lời dọa trừng phạt nếu không nghe lời hiện rõ trong giọng nói của hắn. Hắn không đùa, con người trước mặt cô không giống 1 kẻ bắt cóc để tống tiền.
Đây là 1 chuyện khác, nghiêm trọng hơn, 1 mưu đồ làm hại. Juliette cố không để mình chìm trong những suy nghĩ đáng sợ, cô nhất thiết phải tìm ra điều gì đó để nói hoặc làm, 1 lần nữa cô lại cảm thấy mình cần tranh thủ thời gian.
Người đàn ông đặt cô ở chân chiếc thang.
- Không được động đậy.
Hắn trèo lên rồi thả 1 cái móc ở đầu chiếc ròng rọc xuống. Một cái móc bằng kim loại sáng loáng dưới ánh nến.
- Anh định làm gì với tôi? Juliette hỏi nhỏ, không giấu nổi nỗi sợ hãi làm nghẹn giọng.
Hắn không trả lời mà tiếp tục điều khiển sợi dây. Rồi hắn trèo xuống dùng cái móc móc chặt vào sợi dây trói Juliette. Tất cả các thứ đồ đều được tra dầu mỡ đầy đủ, được chỉnh 1 cách hoàn hảo, Juliette cảm giác như đang ở trong 1 nhà máy. Cứ như đây là buổi diễn tập 1 màn kịch đã diễn hàng nghìn lần. Những động tác thành thạo của kẻ tra tấn, căn phòng dưới mặt đất được sắp xếp cẩn thận, bộ ròng rọc và cái móc chuyên dụng.
Như thể hắn làm hàng loạt chuyện này, Juliette tự nhủ và 1 làn sóng kinh hoàng dâng lên trong cô. Cô thở dồn dập. Trong lúc hắn hoàn thành việc mắc cái móc vào sau lưng cô, Juliette cảm thấy hơi thở nóng hổi của hắn trên cổ cô khi hắn đáp:
- Tôi sẽ cho em thấy tôi yêu em biết bao nhiêu…
Mọi thứ bỗng nhiên biến thành cơn ác mộng khó tin. Cô biết mình sẽ không thể sống sót để ra khỏi nơi này.
Căn hầm khủng khiếp này không khác gì 1 lò mổ.
***
Đích thân cảnh sát trưởng quận Clackamas cùng 1 cấp phó của ông tới nơi hẹn. Joshua Brolin trình bày mục đích ch

Dị Giới Thú Y
Ngạo Thị Thiên Địa




